Quay sợi không phải là trò chơi ben nha rong

Bô thở dài bảo:
– Bắt nó làm sao nổi mà bắt!
– Con người ta làm được, nó làm được. Bố nhà thờ đức bà đừng nhà thờ đức bà chiều. Quả nhiên vài hôm sau sợi ra đều tap, búp sợi óng mượt. Chín thỏa mãn với những lời khen ngợi.

Nhưng Chm chóng chán. Quay sợi không phải là trò chơi. Chín lại ao ước được ra góc vườn với Tí Em để đưa đám con dơi non cơ. Chúi giao hẹn với mẹ chỉ nhận khoán hai lạng bông mỗi ngày.

Mẹ bằng lòng. Rồi hai chùa thiên mụ lạng cũng trở chùa thiên mụ thành gánh nặng quá thể. Một đêm sáng trăng, ánh sáng rỡ ràng phủ lên vai áo nâu bạc phếch của mẹ. Cái Chín nằm sát cửa sổ, Mười nằm ngoài cùng, mẹ nằm giữa hai đứa, lưng quay phía Chúi. Hình như nó ngủ tò chập tối, rồi tiêng gà gáy nửa đêm đánh thức nó dậy. Cho ben nha rong đến ben nha rong bây giờ nàng vẫn không hiểu đêm đó đã xảy ra chuyện gì. Cái Cam hiện vê trêu ghẹo, hay nó đã bị kích động thần kinh, dâu hiệu bắt đầu trận ôm? Dù sao vẫn là một điều. Vì sao cái Chín thức giâc? Do tiếng gà? Hay cj0 một sự gì khác đánh thức nó? Nó chi nhớ tiếng Xa quay vù vù khiên nó. Cùng với nhịp xa quay là một giọng con gái nhắc đi nhắc lại đều đều điệp khúc: ~~Con kéo hết, con chơi nhé! Con kéo.

Câu nói ây bắt chước đúng giọng Chm giao hẹn với mẹ thường ngày.

Nhưng là ai? Rõ ràng không phải người. Người không quay xa lúc nửa đêm. Hơn nữa tiêng xa cùng giọng nói vang ngay ữên đầu giường Chín, nơi dành làm lôi đi, không được đặt xa kéo sợi.

Leave a Reply